๑♥๑۩۞Diễn Đàn A9_Online۞۩๑♥๑

.:-->NHỮNG KÍ ỨC,HOÀI NIỆM SẼ KHÔNG BAO GIỜ NHẠT PHAI<--:.
 
IndexPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpWebsite A9

Share | 
 

 Phim Thần Tượng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 

Bạn thích phim thần tượng nào nhất?
 Hoa dạng thiếu niên thiếu nữ (Hana Kimi)
 Tình cờ (Smiling Pasta)
 Hoàng tử ếch
 Những người bạn thân (aka Anh Dã 3+1)
 Thơ ngây (It started with a kiss)
 Hoán đổi tình yêu
 Định mệnh
 Phim khác
Xem kết quả
Tác giảThông điệp
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Phim Thần Tượng   22/08/08, 08:35 pm

Bình chọn xem phim thần tượng nào hay nhất nha!

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   24/08/08, 08:43 am

Đầu tiên xin giới thiệu:
HANA KIMI
Ella : Lư Thụy Hi(Ruixi)
Ngô Tôn : Tả Dĩ Tuyền(Quan)
Jiro Wang : Kim Tú Y(Xiu Yi)
Tang Zhi Ping (Đường Chí Bình) - Umeda Hokuto (school doctor)
Tang Yu Zhe (Đường Vu Triết) - Namba Minami
Zhang Hao Ming (Trương Hạo Minh) - Tennouji Megumi
Duncan - Akiha Hara
Ethan Ruan (Nguyễn Kinh Thiên) - Karazuka
JJ Lin (Lâm Tuấn Kiệt) - Shizuki Ashiya (Mizuki's brother)
Lu Ming Jun (Lục Minh Quân) - (role unknown)

Thụy Hi (Ella) trong một dịp tình cờ xem TV đã đem lòng ái mộ vận động viên nhảy cao trẻ Tả Dĩ Tuyền (Ngô Tôn). Vì muốn được gần gủi và hiểu biết thêm về thần tượng của mình Thụy Hi đã cố gắng năn nỉ xin ba mẹ cho mình từ Mỹ trở về Đài Loan để đi học. Thụy Hi đã giả trai xin vào trường nam Anh Khai nơi Dĩ Tuyền đang theo học. Vào trường Thụy Hi được sắp xếp học cùng lớp và chia cùng phòng với Dĩ Tuyền trong khu nội trú. Trong thời gian theo học Thụy Hi đã quen được một nhóm bạn thân trong đó có Kim Tú Y (Jiro Wang) đôi chân vàng vô địch bóng đá của Anh Khai. Từ ngày quen với Thụy Hi, Tú Y cứ ngở mình bị bệnh đồng tình luyến ái vì không hiểu tại sao lại có cảm tình rất đặc biệt với Thụy Hi...Thân phận của Thụy Hi có bị ai phát hiện hay không? Thụy Hi sẽ bị trải qua những buồn, vui, khó khăn gì? Chuyện tình cảm của bộ ba Thụy Hi, Dĩ Tuyền và Tú Y sẽ ra sao?....
Thụy Hi (Ella) trong một dịp tình cờ xem TV đã đem lòng ái mộ vận động viên nhảy cao trẻ Tả Dĩ Tuyền (Ngô Tôn). Vì muốn được gần gủi và hiểu biết thêm về thần tượng của mình Thụy Hi đã cố gắng năn nỉ xin ba mẹ cho mình từ Mỹ trở về Đài Loan để đi học. Thụy Hi đã giả trai xin vào trường nam Anh Khai nơi Dĩ Tuyền đang theo học. Vào trường Thụy Hi được sắp xếp học cùng lớp và chia cùng phòng với Dĩ Tuyền trong khu nội trú. Trong thời gian theo học Thụy Hi đã quen được một nhóm bạn thân trong đó có Kim Tú Y (Jiro Wang) đôi chân vàng vô địch bóng đá của Anh Khai. Từ ngày quen với Thụy Hi, Tú Y cứ ngở mình bị bệnh đồng tình luyến ái vì không hiểu tại sao lại có cảm tình rất đặc biệt với Thụy Hi...Thân phận của Thụy Hi có bị ai phát hiện hay không? Thụy Hi sẽ bị trải qua những buồn, vui, khó khăn gì? Chuyện tình cảm của bộ ba Thụy Hi, Dĩ Tuyền và Tú Y sẽ ra sao?....
Một số hình ảnh:


_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   24/08/08, 08:45 am


Nhạc fim (S.H.E+Ngô Tôn múa minh họa^^)

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   24/08/08, 09:05 am

Tiếp theo, tui xin trình làng pà con cô pác gần xa, bộ fim:
It's started with a kiss 1+2

1


Mối tình đầu, nụ hôn đầu đời là những kỷ niệm đẹp, khó quên. Hai nhân vật chính Giang Trực Thụ và Viên Sương Cầm trong phim Thơ ngây cũng từ một nụ hôn tình cờ mà họ không thể quên nhau. Nụ hôn ấy như là định mệnh đã sắp đặt từ trước, ấn định họ sẽ gắn kết cuộc đời với nhau...
Giang Trực Thụ (Trịnh Nguyên Sướng đóng)
Trực Thụ là học sinh giỏi nhất trường Đấu Nam, ngoại hình điển trai, tính tình trầm lặng, sống nội tâm, ước mơ của anh là sau này trở thành một bác sĩ giỏi. Tự biết mình thông minh, Trực Thụ luôn nghĩ trên đời này không có việc gì có thể “làm khó” anh, với suy nghĩ đó, anh trở nên kiêu căng, tự phụ, xem thường bạn bè và những người xung quanh. Lần đầu tiên gặp Tương Cầm, Trực Thụ không có ấn tượng gì về cô, nhưng trải qua một thời gian “sáng gặp, tối gặp”, Trực Thụ đã yêu Tương Cầm lúc nào không biết, đến khi Tương Cầm rời xa anh, lúc này anh mới kịp nhận ra mình sắp mất đi một thứ gì đó rất quan trọng trong đời...
Viên Tương Cầm (Lâm Y Thần đóng)
Sương Cầm là cô gái hồn nhiên, lạc quan, nhiệt tình, nhưng hơi hậu đậu, lười biếng. Trái ngược với Trực Thụ, ngay lần đầu tiên gặp mặt, Sương Cầm đã bị tiếng sét tình yêu, nhưng khi cô thổ lộ tình cảm với Trực Thụ thì bị anh từ chối thẳng thừng. Từ đó, cô tự hứa với lòng sẽ không nghĩ đến con người khó ưa đó nữa. Thế nhưng, định mệnh xui khiến thế nào để Sương Cầm ngày ngày phải giáp mặt Trực Thụ trong một hoàn cảnh thật éo le. Sau khi nhà cô bị sập, cha của Sương Cầm đã dẫn cô đến nhà người bạn thân tá túc, không ngờ người ấy lại là cha của Trực Thụ, nên từ đó, Sương Cầm và Trực Thụ sống chung dưới một mái nhà, mỗi ngày họ cùng ăn, cùng học và đến trường.
Kim Nguyên Phong (Uông Đông Thành đóng)
Nguyên Phong là bạn học cùng lớp với Tương Cầm, anh có cảm tình với cô từ lâu. Để có đủ tiền cưới Sương Cầm làm vợ, sau khi tốt nghiệp Trung học, ban ngày Nguyên Phong đi làm thêm tại căn tin trường, tối đi học Đại học tại chức.
Bùi Tử Du (Hứa Vỹ Ninh đóng)
Tử Du là một tiểu thư xinh đẹp, vì ngưỡng mộ Trực Thụ nên cô xin vào trường Đấu Nam học. Tại đây, cô trở thành đối thủ của Sương Cầm, mỗi lần gặp Tương Cầm, cô thấy rất chướng mắt. Tuy hai người đẹp này thường gây gổ nhau, nhưng khi đối mặt khó khăn, hai người đều dẹp bỏ mâu thuẫn, cùng hợp sức giải quyết vấn đề. Khi biết trái tim của Trực Thụ đã thuộc về Tương Cầm, Tử Du tự động rút lui...
Giang Du Thụ (Chương Bách Hàn đóng)
Du Thụ là em trai của Trực Thụ, cậu rất ngưỡng mộ anh mình, nguyện vọng lớn nhất của Du Thụ là sau này được làm trợ lý cho anh. Khi Sương Cầm mới dọn đến nhà cậu, Du Thụ không có thiện cảm với cô, thường tìm cách gây khó dễ, nhưng dần dần sự độ lượng và chân thành của Sương Cầm đã khiến Du Thụ thay đổi thành kiến về cô.
Hình Ảnh:
2
Là phần típ theo cho nên tui chỉ post hình ảnh thui há:

..........................................o0o...........................................
[/b]

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
tuna_fish_or_angella_ni
Special member
Special member


Nữ
Tổng số bài gửi : 14
Age : 21
Đến từ : Đến từ nhà tui chứ nhà ai nữa chời...
Registration date : 08/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   25/08/08, 05:43 pm

eh, sao tui thay hanakimi hoi giong voi she's the man wa ha. nhung muh chac she's the man no dao doa, chu hanakima la manga nhat, co lau rui ma. alien

_________________
SING
as though no one can hear you
DANCE
as though no one can see you
LOVE
as though you have never been hurt before
...and LIVE
as though heaven is on earth
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   25/08/08, 06:11 pm

Khác chứ cậu, Viola trong "She's the man" thì giả nam vào trường anh trai học vì niềm yêu bóng đá của mình, coàn Lư Thụy Hi trong Hana Kimi thì khac', tại mê Dĩ Tuyền nên mới giả nam vào trường nam sinh. Với lại, trường của anh trai Viola coàn koa' coan gái muh, trg Hana Kimi thì đó lại là trg` nam sinh.

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:00 am

Chòy oi, hum bữa wa DAN đọc thấy cái fic này hay we' chòy, hum nai post lên cho mọi ng` cung` đọc ha', nho' ung ho nghen pa` coan!

It started with a letter



Author : Bin_Lum.
Rating : K
Tình trạng : On Going....

Cast :

Ariel as Ariel...



Là một bé gài nhí nhảnh, học cũng bình thường thoai, nhưng mờ được cái hay mơ mộng, thật lòng trong mọi mối wan hệ!!!
Joel as Joel ....

Quý công tử của Tập Đoàn Nice, chuyên nghiệp trong chơi bời, tanh tưởi trong học hành, là nhân đứng đầu toàn trường, chỉ số IQ là 210.... Khá vui tính và lăng nhăng

Mike as Mike....

Cha mẹ anh mất sớm, từ bé đến nay, Mike sống cùng với cô chú ruột < Mẹ của Joel >. Vì thiếu tình thương cha mẹ từ nhỏ nên Mike trở nên trầm lặng và thich sống nội tâm, tuy nhiên anh là một con người tình cảm, luôn thật lòng < Khác với Joel >
Rannie as Rannie....


Ella as Ella...


Chị gái của Ariel, thông minh, tính tình trẻ con nghịch ngợm, hiện đang học ngành truyền thông tại Nhật....
Wu Chun as Sam.....
Anh trai của Joe... ga lăng và đa tình không kém em trai là mấy... Đang học khoa quản trị kinh doanh tại Nhật....

Tình yêu có thể bắt đầu từ những gì tình cờ nhất, nhưng thật tuyệt vời....


Coai như fa^`n gioi' thiu nhan vat da~ xong




_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:04 am

Moi. ng` bat' dau` doc nao`!


Chapter 1 :

_ Cái gì, mày định làm vậy thật sao?

Angel mở to đôi mắt ngơ ngác, nó nhìn chằm chằm vào Ariel, chăm chú đến nỗi làm cô bé phát bực lên....

_ Chứ sao nữa, bộ mày tưởng tao nói đùa hả?

_ Nhưng, ai thì ai, chứ sao nhất định phải là Mike...

_ Sao không, chẳng lẽ mày thik cậu ấy???

_ Đời nào tao thèm thik một con mọt như vậy chứ.... Số 1 trong tao đương nhiên là Joel rồi....

_ Thể thì việc quái gì mày phải nhảy loạn lên như cào cào thế?

Chửi xong con bạn, Ariel quay lại với công việc cần đâyự khổ luyện của mình, Sáng tạo một bức thư.... Angel vẫn hok thôi làu bàu...

_ Thì đúng là hok liên quan gì đến tao thật, cả việc thik Joal cũng thế, đó chỉ là ý thik đơn thuần thôi, vì tao đã có Alex rồi... Nhưng tao vẫn hok hiểu, ở MIke có cái gì thu hút mày, trong khi Joel đẹp trai và đầy phòng độ như vậy?

_ MỢ ơi!!! Phong cái đầu bà ý!!! tao chỉ toàn thấy sự nhố nhăng, đểu giả từ gã ấy... Mà hok hỉu tại sao bọn con gái trong trường này lại cứ phát sốt lên vì hắn như vậy chứ....

_ Vậy còn Mike....

_ Đương nhiên câu ấy khác, tuy là anh em họ mà cứ như một trời một vực vậy... Lần đầu tiên cậu ấy giúp mình nhặt bộ chìa khóa, mình đã thấy rất thik cậu ấy rồi....

_ Lạy má!!! Chuyện ấy mới xảy ra được 1 tuần chứ mấy?....

_ Mấy tuần cũng thế, quan trọng là sét đánh.... càng ngày, tao lại càng thấy cậu ấy dễ mến, đáng yêu, lại là người nghị lực, chân thành....

" Nó lại sắp bay lên mây roài!!! " Angel chẹp miệng, rồi mau chóng lôi Ariel về với hiện tại..."

_ Ok!!! Mày thik hắn đúng không... Tao hok có ý kiến nữa, nhưng mày định chuyển bức thư này = cách nào, đưa tận tay ah!!!

_ Mày yên tâm!!! Tao đã có cách!!!

---------------------------------------------------------------

Trường Sun, 11h tối :

Một bóng đen lấp ló ở cửa lớp A1, bóng đen đó hok ngừng lẩm bẩm rồi đi đi lại lại....

_ Bàn thứ 4, từ bên trái sang... đây rồi!!!!

Đặt bức thư xuống bóng đen mỉm cười thik thú, 12 h sau sẽ có một cuộc gặp mặt khó quên... Lần theo hành lang thẳng tắp, bóng đen vừa huýt sáo, vưa chạy một mạch ra khỏi trường....

Nhưng bóng đen hok thể ngờ rằng, chủ nhân của hai chỗ ngồi đã bị tráo từ buổi chiều hôm nay.... Câu chuyện thú vị diễn ra ở ngày kia....


Chapter 2 :

_ What ???

Joel hét toáng lên khi nhìn thấy mầu hồng... Không phải chỉ toàn màu hồng, mà còn rất nhìu, rất nhìu màu sặc sỡ khác nữa trong cái ngăc bàn iu dấu....

_ Chúc mừng nhé!!! Lại sắp có tình yêu mới rồi.... Alex vỗ vai thằng bạn thân cười nhăn nhở, còn Joel thì cười trừ....

" Chào bạn!!! Mình là Ariel.. Chắc bạn ngạc nhiên lắm khi nhận được bức thư này... Có lẽ bạn không biết mình là ai đâu, nhưng thực sự thì mình biết rất rõ bạn... Thật là... Mình có rất nhiều điều muốn nói với bạn, nhưng cùng một lúc, có quá nhiều cảm xúc trong lòng mình nên chưa thể nói ra hết được... Nhưng có một câu mình chắc chắn phải nói, đó là : MÌNH THÍCH BẠN!!! . Trời đất!!! Mình nhẹ cả người khi có thể viết ra được câu này.... Bạn có thể gặp mình để cho mình câu trả lời được không? Trưa nay sau giờ tan học, ở dàn hoa trước cửa phòng thí nghiệm.... Bạn có thể không đến, nhưng chí ít bạn cũng phải biết mặt mình chứ.... Thế nhé!!! Iu bạn nhìu....

" Ọe!!! Làm sao lại có cái thể laọi chuối nải này được cơ chứ??? "

_ Em sao vậy???

Mike nhìn thằng em trai đầy vẻ cảm thông....

_ Không!!! Chỉ tại em thấy hơi khó chịu thôi!!!

_ Tập trung đi, thầy đang nhìn đấy!!!

Joel có bao giờ để ý vào bài giảng của thầy bao giờ đâu... Với cái đầu đầy cỡ 100 GB như cậu thì ở nhà đọc sách có khi còn tốt hơn... Nhưng Joel vẫn nhìn thầy, không phải là giả vờ chăm chú, mà là đang mải mê suy nghĩ xem có nên đến cái giàn hoa đầy phân chuột phân gián ấy hay không??? Đây đúng là một bức thư kì lạ, chuối mắn... Chắc chắn là không nên đi, nhưng thực tế anh chàng cũng muốn biết chủ nhân bức thư là người như thế nào.... Chẳng có chuyện nào đáng đau đầu bằng chuyện này....

==============================================

Trường Sun, 11h trưa....

Trời lất phất mưa và Ariel đang băn khoăn... Bỗng nhiên cô bé thấy sợ khi nghĩ đến việc Mike sẽ nhìn mình và cười cợt một con bé đầu óc kém thông minh và ngô ngô kiểu .... như nó... Với lại đến muộn chắc chắn sẽ có uy hơn... không nên để cho cậu ấy biết là mình rất, rất mong cậu ấy đến....

Vì cái suy nghĩ khá phức tạp và vô cùng chính đáng như vậy, từ một chỗ gọi là hiện hữu và dễ nhìn, Ariel lui vào trong hậu trường, tức là cây cột hành lang trường học, và hồi hộp chờ chàng hoàng tử của mình đến....

_ 10 phút rồi!!! Con bé này bùng hẹn ah!!! Ơ hay, bắt quý công tử ra đây mà lại không thấy đâu....

Joel lầm bẩm đằng sau cái cột cách Ariel một mét, cả hai chắc chắn không nhận ra sự tồn tại của nhau vì đang mải chăm chú hóng ra cái giàn hoa.... Đương nhiên đợi chán thì phải đi về.... Joel bỏ về ngay lúc ấy còn Ariel ở lại thêm một chút nữa... Cuộc hẹn trong mơ kết thúc trong chờ đợi, thất vong và bực tức....


cont....

_ Hắn không đến ah?

Angel buông một câu hỏi khá là nhẹ nhàng.... nó định chọn một vẻ mặt khác, nhưng nhìn bộ mặt tưởng như sắp tận thế đến nơi của Ariel, nó đành giả bộ thuơng bạn... Đáp lại Angle là một ánh nhìn thiểu não...

_ Ưh!!! Không thấy cậu ấy....

_ Thấy chưa, trên trán hắn dán chữ " KIÊU " to đùng như vậy mà còn....

_ Không đâu, nếu là tao thì tao cũng không ra... Một người đầy những phẩm chất tốt đẹp như cậu ấy, làm sao có thể gặp một con tận đáy xã hội như tao???

_ Mày còn bênh hắn nữa, mà đừng có tự hạ thấp bản thân như vậy, mày đâu có đến nỗi ở tận cùng xã hội....

_ Ừ thì không phải xã hội, thì cũng là cái trường này còn gì....

Lần này thì Angle im lặng, chẳng kì thi nào mà Ariel vượt quá 30 điểm cả... Khoác vai con bạn, Angle tươi cười....

_ Quên chuyện ấy đi, cùng lắm là tao mời mày đi ăn chiều nay, được chứ!!!

Ariel không đáp, đôi mắt thì dán chặt xuống nền đất, Angle nhún vai, đến cả ăn mà nó còn hok có ý kiến thì chịu.... Đang nhìn theo cái dáng thất thểu của Ariel, mắt Angle bỗng chuyển sang một mục tiêu khác...

_ Này này!!!

_ Sao?

_ Joel kìa!!!

_ Joel???

Ariel nhìn lên, đúng là Joel, trông hắn đi hùng hổ, như đang muốn giết thịt ai đó... Mà có mấy khi hắn qua dãy nhà bên này đâu?

_ Liên quan gì đến mình??? Đi thôi...

_ Ưh!!! Nhưng.....

_ Còn gì nữa...

_ Mày có làm chuyện gì " thất đức " với cậu ấy không?

_ Mày điên ah! Hắn có là thánh tao cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một lần...

_ Nhưng mà, cậu ấy đi về phía tụi mình....

_ Gì cơ....

Ariel không phải mất công nhìn lên một lần nữa, vì Joel đang ở ngay trước mặt cô...

_ Tại sao hôm qua cô không đến?

_ Đến ? Đến đâu cơ...

_ Giàn hoa...

_ Hoa nào...

_ Hoa cái đầu cô ý, chẳng phải cô viết thư nói là thích tôi, rồi hẹn tôi ở giàn hoa gần phòng thí nghiệm sao?

_ Cái gì? Ai thik anh? Tôi ah!

_ Chứ còn gì nữa....

_ Tôi nói bao h?

_ Ở trong bức thư....

_ Thư nào? Chẳng, chẳng lẽ, anh đọc trộm thư của tôi gửi cho Mike...

_ Gửi cho Mike... vậy tại sao nó lại ở trong ngăn bàn tôi...

_ Làm gì có chuyện đó, tôi, tôi nhớ rất kĩ vị trí bàn Mike mà... Chắc chắn là anh đã moi bức thư từ ngăn bàn của anh ấy, rồi lén đọc....

_ Vậy là cô không thik tôi?

_ Đương nhiên.... dù trời có sập, tôi cũng không bao giờ đòi thik cái loại rác thải như anh!!!

_ Cô nói.... Tôi là rác thải....

_ Chính xác, muốn nghe thêm hok? Tôi còn nhiều mỹ từ lắm....

_ Chính là cô tự rước họa vào thân!!! Đợi đấy....

Nhìn theo bóng Joel dần khuất sau chỗ ngoặt, Ariel lè lưỡi... Nhưng trong lòng nó dậy lên đôi chút bất an, không hiểu cái tên tiểu nhân đê tiện này sẽ làm gì ngày mai nữa???


Cont.....

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:07 am

Chapter 3 :

" 12 h rồi... Sao mình vẫn chưa ngủ được!!! MIke giờ này chắc cũng đã ngủ rồi... Mike!!! Trời ơi!!! Mình đã nhớ chính xác là cái bàn ấy, vị trí ấy, sao có thể nhầm được... Nhưng đúng là mình đã nhìn thấy cậu ấy ngồi đấy cách đây một tháng!!! Chẳng lẽ trong một tháng lại đổi chỗ nhanh vậy sao? Lại vào đúng chỗ hắn ngồi nữa chứ??? Mình phải làm sao đây??? Ngượng chết mất!!! Đáng lẽ phải hỏi kĩ lại Alex truớc khi đưa thư, mình chủ quan quá!!! Mà khoan đã, hắn bảo mình đợi, mình tự chuốc lấy, hắn sẽ làm gì mình đây??? "

Trước mắt Ariel là một nhà kho tối om....

_ Cô em!!! Lần trước cô mạo phạm tôi! Tội lỗi không thể dung thứ... Đáng lẽ chính tay tôi phải trị cô, nhưng thôi!!! Bẩn tay lắm, đành để đàn em xử lý vậy... Các em, nhanh tay lên!!!

" Hắn không định làm thế chứ? " Ariel lấy hay tay ôm ngực " Không, dù sao hắn cũng là người có học, hắn sẽ không nghĩ ra trò kinh khủng vậy đâu... Nhưng cũng không nói trước được, thiên tài thường là những người có đầu óc bệnh hoạn... Cũng có thể hắn sẽ làm cách khác..."

_ Ariel, em buộc bị thôi học!!! Em hãy tự viết giấy xin phép đi!!!

_ Thầy, sao lại thế ạ?

_ Là do tôi đấy?

_ Joel? Sao có thể?

_ Cô không biết lời nói của tôi có ảnh hưởng ở trường này thế nào sao? Đừng mất công thắc mắc, mau thu dọn đồ đạc đi!!!

Joel phất tay, cả một lũ con trai láo nháo chạy vào, khiêng Ariel đi... Thoáng thấy bóng Angle, Ariel gào loạn lên....

_ angle!!! Cứu !!! Cứu mình với!!!

_ Ariel, xin lỗi mình không còn cách nào khác!!!


" Không! Không được, mình đang nghĩ cái quái gì thế này... Đi ngủ thôi!!! Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu??? "

Ariel vùi đầu vào đống gối, đưa dần cái mông đến độ cao nhất định, rồi lại từ từ hạ xuống....

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ++

Sáng hôm sau :

_ Ariel!!! Đợi với!!! Oái!!! Mày sao thế...

Angle hoảng sợ, lùi vội xuống khi thấy đôi mắt Ariel thầm quầng, đỏ như máu....

_ Sao là sao?

_ Mày không ngủ được ah!

_ Uh!!!

_ Chắc lại nghĩ vớ vẩn chứ gì?

_ Không nghĩ không được chứ???

_ Không sao đâu!!! Joel sẽ không làm chuyện gì quá đáng đâu!!!

_ MOng là thế!!!

1, rồi 2 rồi hàng ngàn đôi măt shuwowngs về phía Ariel và Angle, những lời xì xào bàn tán dần vang xa.....

_ Ariel của lớp D đó!!!

_ Cô này gan thật, dám viết thư tình cho Joel....

_ Nhìn mặt cũng dễ thương đó chứ!!!

_ Dễ thương cái khỉ mốc, trông như con... ý....

_ Này!!! Angle!!! Có chuyện gì vậy _ Ariel ngơ ngác....

_ Mày hỏi tao, tao hỏi thánh ah!!! Mà hình như ở bảng thông báo có cái gì đó, mọi người tụ tập đông quá!!!

Ariel chạy thục mạng, không chút mảy may chú ý đến lời hò của Angle.... Chen chúc vào một nơi chật hẹp và toàn hgowi người thật khó chịu, nhưng với kinh nghiệm 11 năm chen căng tin của Ariel, thì chẳng mấy chốc, cái bảng thông báo đã ở ngya trước mặt nó.....

_ Cái gì? Cái gì thế này?

_ Ngạc nhiên lắm hả? Em yêu!!!

Joel đã đứng đằng sau nó từ lúc nào....

_ Em....Em yêu!!! Ai là em yêu của anh!!!

_ Không phải đây là bức thư tình em gửi cho anh sao, lời lẽ thật mùi mẫn, em muốn sống bên anh trọn đời, em không thể sống nếu thiếu anh, Ariel a! Anh đã cảm động lắm đấy!!!....

Joel chỉ tay vào 20 bức thư dán trên bản thông báo....

_ Đồ bịa chuyện mà không biết ngượng, tôi viết như vậy cho anh hồi nào...

_ Em xem lại đi, có đúng đây là nét chữ của em không?

_ Tôi, tôi....

_ Đúng rồi!!!

_ Anh, anh là đồ lòng lang dạ sói, đồ vô lương tâm, đồ không gan.... Tôi... tôi phải bóc hết cái này xuống....

_ Vô ích, em nhìn xem, khắp trường này đều là nét chứ của em....

Ariel mở mắt nhìn xung quanh và suýt ngất.... Khắp tường, hành lang, thậm chí cả phòng giám hiệu, Wc, đều có chữ của cô.... Joel tiến sát lại gần, ép Ariel vào chiếc bảng, miệng phả la hương Colgate thật quyến rũ...

_ Anh biết em rất yêu anh, và anh cũng bắt đầu thích em, nhưng thành thật chia buồn, anh không thể đếm nổi số con gái trong trường này thích anh, đấy là không kể giáo viên, người ngoài.... Em hãy cố gắng chịu sự ghẻ lạnh của bọn họ đi... Với lại Mike của em cũng đã biết tin này rồi, chuyện hay như vậy, anh đã kể cho anh ấy đầu tiên đấy, anh ấy xem xong bức thư và đã cười rất to, nên em đừng có lo lắng gì nữa.....

Joel quay lưng bước đi, cùng với điệu cười mỉa mai... Cục tức Ariel dâng lên tận cổ mà nó không nói được câu nào... Như một hành động bộc phát, nó rút giày ra, phi thẳng vào Joel...



" Bốp!!! "

Chiếc giày đã chạm trúng đầu Joel....

_ Này!!! Nếu là quân tử, mang chiếc giày lại đây, nếu không anh sẽ được lưu danh ở trường này với biệt danh thiên tài kiêm lưu manh đê tiện đấy!!! Tôi biết thừa anh đã làm như thế nào để viết được bức thư này.... IQ anh cao như vậy, nhìn một lần là nhớ, giả tạo chữ của tôi đâu có khó.... Thủ đoạn của anh thật bẩn thỉu, mọi người trong trường này tuy nể phục anh, nhưng trong lòng họ sẽ luôn chửi bới, căm ghét anh....

_ Cô dám nói nữa....

Joel tống thẳng chiếc giày vào ngực Ariel....

_ Sao tôi không dám nói, trừ phi anh cho tôi cơ hội để lấy lại danh dự, bằng không tôi còn nói, nói đến khi anh điếc tai, để khi anh ngủ anh vẫn còn nghe thấy, khi nào tôi chết đi, tôi sẽ làm ma theo anh, nguyền rủa anh......

_ Thôi được!!! Cô muốn gì, Thể diện ? Được thôi, tôi vốn là người nhân từ, chỉ cần trong kì thi tới, cô đạt được 80 điểm... Lúc đấy cô muốn gì cũng được!!!

_ Thật chứ? Chỉ 80 điểm, dễ thôi!!!

_ Ariel!!! Bạn vẫn còn tỉnh táo chứ?

_ Angle, đừng lo, chuyện nhỏ thôi...

_ Nhưng nếu không được!!! Cô phải chịu làm nô lệ cho tôi!

_ Nô lệ?

_ Sợ rồi hả?

_ Ai...ai sợ? Được tôi chấp nhận....

_ Vậy nhé!!! 1 tuần nữa là thi rồi, Cố lên....

_ Được! Anh cứ chờ xem!!! Nhất định tôi sẽ đạt 80 điểm, đến lúc ấy thì cả trường sẽ được xem màn ngoáy mông của anh...

_ Chắc không? Những... 80 điểm cơ đấy!!!

_ Dào ôi!!! Chỉ cần chăm một chút là ổn mà... Thôi vào học đi!!!

Ariel bước vào lớp, dáng vẻ đầy tự tịn của kẻ chiến thắng.... Nhưng nó không ngờ đây lại là bước ngoặt lớn trong cuộc đời của nó... Một sự việc vô cùng tồi tệ lại sắp diễn ra.....


Chapter 4 :

" Cạch! Rầm!!! "

_ Con về rồi đây!!!

Ariel hét toáng lên, chắc nó sợ mẹ nó mảu nấu món điểm tâm, nên không nghe thấy....

_ Lại đây, ăn bánh đi con...

_ Không, con không ăn đâu, con lên gác trước đây...

Phóng lên tầng 2 với tốc độ như tên lửa.... để mại một đám bụi phật thẳng vào mặt mẹ nó đang ngơ ngác...

_Con bé lạ ghê chưa?

_ Nào tôi có thấy lạ chi đâu!!! Thôi bà ra đây, bàn nốt chuyện ban nãy với tôi xem nào...

_ Lại là cái chuyện vớ vẩn ấy, tôi đã bảo là không được!!! Làm sao có thể đưa một thằng con trai đến trước cửa phòng con gái mình là sao, còn Alice nữa, nó ngủ ngoài đường chắc, bạn ông hay thật đấy, đi công tác hết, vứt con trai cho bạn nuôi, ông ấy có nghĩ là nhà mình đang rất khó khăn không hả???

_ Bà nó, bà chẳng hiểu chi cả, con Alice thì cho nó ngủ chung phòng tôi với bà, quan trọng ở đây là bà có biết bạn tôi là ai không....

_ Bạn ông là ai cơ?

_ Bà biết tập đoàn Nice không...

_ Sao không biết, tập đoàn đó chuyên kinh doanh khách sạn nổi tiếng lắm đó, lại giàu có... Ơ!!! Chẳng lẽ, bạn... bạn ông làm ở đó!!!

_ Không ông ấy là chủ tịch tập đoàn đó!!!!

_ Chủ, chủ tịch......

_ Ơ!!! Bà, bà nó, sao lại ngất ra vậy! Này.... này....

----------------------------------------------------------

" Sin....cos..... Chỗ này làm thế nào nhỉ? Sao thầy ra toàn bài khó thế này nhỉ? Chắc chết quá.... Kìa di động, làm vài ván Game cho tinh thần minh mẫn...."

Ariel lao vọt lên giường, lôi cí di động iu quý bấm chí trách, cười ha hả : " Chúng mày bắn tao, thì tao bắn lại, đợi đấy"

" Cộc! Cộc!!! "

_ Ai đấy!!!

Ariel nhảy vọt ra khỏi giường, chiếc di động bị bắn vào một góc....

_Em đây....

_ Alice!!! 11h rồi sao còn chưa ngủ....

_ Ở dưới nhà bố mẹ cứ cười hinh hích với nhau ý, em không ngủ được nên ra đây ngủ? Chị ơi! Ngất đi xong tỉnh dậy người ta có bị hâm không ah!!!

_ Em dở hơi rồi, làm gì có chuyện đó!!! Chuyện vui ah?

_ Ấy chị! Chị đi đâu đấy!!!

Alice ba chân bốn cẳng tụt xuống cầu thang theo Ariel....

_ Chị!!!

_ Suỵt!!! Xem có chuyện vui gì nào....

-----------------------------------------------------

_ Thế có cần phải thêm đồ đạc cho cậu ấy không....

_ Quan trọng là trang trí lại căn phòng toàn màu hồng của Alice cái đã....

_ ừ đúng, nhưng cũng không thể quên vấn đề đồ đạc được!!! Cái Giường thì phải rộng một chút....

_Rộng làm gì cơ?

_ Cái ông này trông vậy mà ngốc ghê!!! Không rộng nhỡ khi nào cậu ấy với con gái mình.... í...í .... thì sao?

_ Ừ nhỉ? Bà này, thật là....

_ Bố, mẹ đang nói gì vậy ?
Cont.....

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
tuna_fish_or_angella_ni
Special member
Special member


Nữ
Tổng số bài gửi : 14
Age : 21
Đến từ : Đến từ nhà tui chứ nhà ai nữa chời...
Registration date : 08/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   26/08/08, 09:24 am

EH, post tip di. cung zui doa. elephant muh ghet thang chun cuc Sad

_________________
SING
as though no one can hear you
DANCE
as though no one can see you
LOVE
as though you have never been hurt before
...and LIVE
as though heaven is on earth
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   26/08/08, 09:44 am

Sao lai. ghet' Chun, phan` hai Chun de~ shuong lem' ah

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:46 am

Tip dei, tip' dei


_ Con ah! Không phải con ngủ rồi sao?

Bà Viên tỏ ra khá bối rối khi thấy Ariel với vẻ mặt giận dữ chạy xuống chỗ ông bà....

_ Mấy hôm nữa là thi rồi, làm sao mà con ngủ cho được!!!

_ Cái gì? Con thức vì học thi ah? Ông nó ơi, ông thấy chưa, con gái mình bây h khác trước thật rồi....

Bà Viên ôm chặt lấy Ariel nhảy tưng.... Nó thấy hơi bực mình, giằng bà ra, gắt gỏng....

_ Mẹ đừng có lảng sang chuyện khác, con muốn hỏi bố mẹ tại sao phòng Alice phải trang trí lại, sắp có người đến đây ở ah!!!

Ông Viên đứng dậy, vỗ vai cô con gái iu, an ủi!!!

_ Chuyện này, bố định khi nào cậu ấy đến mới nói với con, nhưng thôi, con đã biết rồi thì.... Thế này, bạn bố đi công tác bên Mỹ khoảng 3 tháng, ông ấy muốn gửi cậu con trai đến nhà ta ở một vài ngày....

_ Con trai ah! Bao nhiêu tuổi? Có đẹp trai không....

Alice dường như chỉ chực có thế, chạy xuống hỏi rối rít.....

_ đây đâu phải chuyện của em, lên gác học đi....

_ Bằng tuổi Ariel, còn đẹp trai.... bố cũng chưa gặp cậu ấy bao giờ....

_ Chưa gặp, vậy mà bố đã định cho người ta ở nhờ rồi.....

_ Không cần biết đẹp trai hay không, chỉ cần biết nhà.....

_ Cái bà này!!!!

Bà Viên vừa tham gia đã bị phủ đầu, bà ngán ngẩm quay đi....

_ Cái đó các con cũng không cần quan tâm, khi nào gặp là biết thôi... Ah! Mà cậu ấy học cùng trường với con đấy....

_ Cùng Trường... _ Ariel ngạc nhiên _ Tên là gì ah?

_ Cái này bố cũng không biết nốt....

_ Bố thật là, chẳng biết cái gì cả, mất hứng ghê, thế khi nào cậu ấy tới....

_ Chủ nhật tuần này.....

----------------------------------------------------------------

" Nói ngoài mặt là không quan tâm, nhưng thật ra mình cũng hồi hộp ghê, đương nhiên... Nhà mình, từ trước đến nay, bố luôn là người đẹp trai nhất, bây giờ có thêm một người nữa, không hiểu có đẹp trai không nhỉ? Lại còn cùng trường nữa, không chừng sau này có thể cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà... Bố lại đi công tác, nhà có vẻ giàu nữa, cũng có thể là công tử của một công ti nào đó, có thể mình sẽ trở thành phu nhân hội đồng chủ tịch.... Hay quá!!! Nhưng... Liệu có phải hắn không? Không thể? Nhà hắn giàu như vậy, sao có thể có quan hệ gì với nhà mình được? Không không đâu???...."

_ Đang làm gì mà thần người ra vậy???

_ Không, đâu có gì đâu, tao đang học...học bài???

_ Học ah! Vậy mà tao thấy mày đang hướng ra chỗ tụi con trai bóng rổ, có chuyện gì rồi khai mau....

_ Thật ra.... thật ra thì.....

-----------------------------------------------------------------

_ Gì cơ, có một tên con trai sắp đến ở nhà mày ah!!! Tao có nghe nhầm không?

_ Không đâu, hôm qua bố tao vừa nói....

_ Ah! Ra thế? Nhìn mặt mày kìa, chắc lại mơ đến những ngày tháng học sinh sống chung thật lãng mạn chứ gì? Quên Mike rồi hả?

_ Có đâu? Tao đâu phải là người dễ thay lòng đổi dạ, mà sống chung nhà có sao? Có phải sống chung phòng đâu.....

_ Mày tỉnh táo được là tốt! Nên nhớ, đợt thi tới mày phải được 80 điểm đấy!

_ Ừ nhỉ? Biết rồi, biết rồi, mày ra đi, tao học đây....

Ariel lại chăm chú vào quyển sách, nhưng chữ có vào đầu con bé được không thì chịu???


Chapter 5 :

_ Ariel!!! Ariel!!!

_ Dạ!!!

_ Nhanh, nhanh mang cho mẹ tô nước dùng.....

_ Vâng!!!

_ Rồi, ra bàn xem có thiếu bát đũa gì không?

Ariel cởi cái tạp dề màu hồng ra, và mồm nó phải tự há hốc khi nhìn thấy bàn tiệc thịnh soạn....

_ Gì đây? Cánh gà rán, sườn kho, lại còn đậu chiên giòn... Món măng này thì khỏi nói, trời đất, lại còn cả gà tần..... Nhiều thế này chắc phải đến 1000 người cũng chưa ăn hết.....

_ Con trai mới lớn, sức ăn ghê lắm con ạ? Thôi đừng đứng đấy mà liếm mép nữa, ra đây trông nồi rau cho mẹ nào!!!

_ Thế mẹ đi đâu?

_ Lên xem còn gì trên phòng nữa không?

_ Ờ ờ!!!

Đang chăm chú vào nồi canh bốc khói, tai Ariel dỏng lên khi nghe thấy những tiếng động quen thuộc của một chiếc xe tải...

_ Đến rồi đến rồi.....

Ông Viên đang chăm chú vào tờ báo thể thao buổi sáng vội vã đứng dậy lê đôi dép lẹt quẹt ra khỏi nhà... Alice cũng không vừa, con bé nhảy tót từ ghế salong, chạy vụt theo ông Viên, la rối rít....

_ Bố!!! Đợi con!!!....

_ Xì có chuyện gì hay ho đâu cơ chứ? Ariel lầm bầm.....

_ Con làm sao thế? Cứ hóng ra ngoài mãi, mong người ta đến lắm hả?

_ Không, con, con.....

_ Gì nữa, nồi canh sắp trào ra ngoài đây này.... Thôi ra ngoài vác đồ giúp đi, trong này có mẹ rồi.....

--------------------------------------------------------------

_ Đồ đạc chỉ có vậy thôi sao, thưa cậu???

_ Vậy thôi!!! Là nhà nào vậy???

Joel nhăn mặt nhìn quanh, cũng một phần vì trời quá nóng.....

_ Ngay trước mặt cậu đây!!!

_ Nhà này ah! Có phải bấm chuông không?

Joel không phải thắc mắc nhiều, vì ngay sau đó chưa đầy 3 s, cánh cửa đã bật mở, cùng sự tiếp đón vui vẻ của chủ nhà!!!

_ Chào cháu, con bố Trịnh phải hok? Chà!!! Đẹp trai quá, mà lại cao nữa, mét bao nhiêu vậy cháu?

_ Chào chú !!!

_ Có vẻ khách sáo ghê!!! Thôi, hành lý đâu, để bác mang vào nhà cho....

_ Không cần đâu ah!!!

_ Sao lại không, rồi cũng là người một nhà cả mà???

_ Một nhà ạ???

_ Thì tức là sống chung nhà đó!!!

_ Dạ!!!

_ Vào đi!!! Alice, sao đứng vậy, cản đường bố!!!

Ánh mắt mở to ngây thơ của bé gái 7 tuổi làm Joel giật mình, nó xoáy sâu vào anh, cứ như muốn nuốt chửng anh vậy!!!

_ Ah!!! Đây là Alice, con gái thứ hai của bác, còn đứa thứ nhất đang nấu cơm trong nhà, nó bằng tuổi cháu, chắc bố cũng nói cho cháu biết rồi!!!

_ Vâng!!!

_ Chào anh đi con!!!

_ Chào!!! CHào anh!!!

_ Chào em, anh là Joel!!!

Con bé mặt đỏ bừng lên, chạy một mạch vào trong nhà....

_ Thật là... nó hay mắc tính ngượng đấy!!!

Joel bụm miệng cười....

_ Không, không sao đâu ah!!!

_ Ơ!!! Ariel! Con ra đây từ bao h thế? Mặt sao tái mét thế kia???

" Ariel " Joel ngẩng mặt lên....

_ Là.... là anh sao???

Ariel hét lên một tiếng, rồi lại lăn đùng ra.....


" Chết!!! Chết mất, không cớ nào mà có ngày mình lại ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm với hắn như thế này??? Bố hắn là bạn bố mình sao? Chuyện hoang đường!!! Thế này thì còn chiến đấu, học hành kiểu gì nữa? Rồi nếu chuyện này đồn ra ngoài, chắc mình đeo mặt mo mất!!! "

_ Này!!! Này!!!!

_ Sao ạ???

_ Sao không mau ăn đi, ngồi đần ra thế, mà sao mắt con ươn ướt....

_ Không, chẳng sao cả???

_ Ừ!!! Không sao là tốt, ăn cơm đi, cánh gà ngon lắm..... Cậu Joel cũng ăn đi đừng khách sáo???

Joel được lời, cắm mặt xuống ăn, không chút mảy may chú ý đến ánh nhìn thiêu đốt của cả nhà Ariel..... Bà Viên dường như vẫn còn có chút gì khó hiểu, tiếp tục quay ra vặn vẹo Ariel....

_ Nhưng vừa nãy, mới thấy cậu Joel, sao con lại lăn quay ra thía, hai đứa biết nhau ah!!!

_ Mẹ ah!!! Cậu Joel gì chứ, nghe ngứa tai quá _ Ariel gắt gỏng_ bọn... bọn con...

_ Chúng cháu cũng thân chút chút....

" Phụt "

Câu nói lanh chanh của Joel làm Ariel phun cơm ra khắp bàn, một vài hạt cơm bay rất nghệ thuật, đậu đầy trên mũi Joel...

_ Ariel!!! Con làm cái gì vậy hả??? Con gái con đứa gì mà vô duyên quá đi!!! Cậu Joel, cậu không sao chứ....

_ Không sao???

_ Con no rồi! Con lên gác đây!!!

Ariel dập mạnh đũa xuống bàn, chạy một mạch lên gác, Bà Viên nghiến răng kèn kẹt nhìn theo bóng đứa con gái khó bảo....

_ Mới nói có một lát mà nó đã tỏ thái độ như vậy? Cũng tại ông chiều nó quá....

Mũi giáo chỉ trích quay ngay sang ông Viên, Ông vội vã thanh minh...

_ Bà nói quá đáng như vậy đương nhiên nó phải ý kiến rồi... Ai chẳng có vài lần lỡ mồm như vậy???

Không khí bàn ăn chùng xuống, từ lúc này không ai nói với ai câu nào nữa.... Joel nhìn lên trên gác, theo bóng Ariel, tự cậu cũng thấy mình phần nào có lỗi....

---------------------------------------------------------------

" Mẹ quá đáng, bố quá đáng, tự nhiên đưa cái tên xấu xa này về nhà mình.... rồi cứ thế lơ mình đi, chỉ để ý đến mỗi mình hắn... Không những thế lại còn có ý đồ ghép đôi mình với hắn nữa chứ.... Để xem, khi nào hắn rước mấy con bạn gái thiếu muối của mình về thì tha hồ mà há hốc mồm ra mà ngáp> Chết rồi....."

Ariel ngồi bật dậy...

" Nhỡ hắn làm gì mình thì sao??? "

Cộc!!! Cộc!!!

_ con đang học bài!!!

_ Tôi không hiểu thực sự trong đầu cô đang suy nghĩ cái gì nữa....

_ Joel _ Areil giật bắn mình _ Sao anh lại ở đây???


_ Ăn đi!!! _ Joel chìa phần bánh kem ngon lành ra ngay trước mặt Ariel _ Bác gái bảo tôi mang lên cho cô...

_ Anh, anh không nghe thấy gì chứ???

_ Cô nói vang cả nhà, muốn không nghe cũng không được.... Nhưng mà... cô ôn tập cũng ác liệt dữ nghen....

_ Gì cơ....

_ Sách vở bày bừa lộn xộn, giường chiếu thì chẳng khác gì ổ lợn, cô là con gái ah???

_ Ơ!!! Anh tự nhiên vào đây rồi hét một tràng, bộ anh là bố tôi chắc???

Ariel bật dậy, ẩy mạnh Joel, rồi ton ton ra bàn học dọn dẹp đống bầy bừa....

_ Tôi không có ý thuyết giáo cô, mà chỉ thấy vướng mắt nên nói thôi.... Hơn nữa... cô đừng có suy nghĩ nhiều quá, hình như cô quên rằng bạn gái hiện tại của tôi là cô, vì vậy nên có đưa ai về, cũng là đưa cô về thôi mà....

Joel cười ranh mãnh, mau chóng bước ra ngoài....

_ Khoan đã...!!!

Ariel giật mình, chạy ra đứng chặn trước mặt Joel...

_ Anh... anh... bạn gái của anh hiện tại là Penny lớp C mà...

_ Chuyện bức thư??? Cô quên rồi sao? Chung quy lại là, tôi quyết định kết nạp cô vào hậu cung của tôi, nên đừng có thắc mắc....

Giọng gian xảo của Joel làm Ariel nổi gai ốc đầy mình.... Joel nhẹ nhàng lướt qua Ariel, để lại trong lòng nó một nỗi sợ vô hình....

_ Đồ bỉ ổi? Đồ nghe lén....

Nó thì thầm trong bụng....

-------------------------------------------------------

12h đêm...

" Phụp!!! "

Hai bóng đen loay hoay bên chiếc xe đạp của Ariel, cười rúc rích...

_ Làm thế này có sớm quá không???

_ Chẳng có gì gọi là sớm cả, cái gì cũng phải làm từ ngay những ngày đầu tiên chứ...

_ Ừ đúng!!!




_ Thôi! Đi ngủ đi!!!

_ Ừ!!!


6h sáng.....

_ Ăn tiếp đi con... đi gì mà vội thế???

_ Muộn rồi, mẹ chẳng gọi con dậy gì cả....

_ Đâu có muộn lắm, Joel đã đi học đâu... _ Bà Viên chuyển ánh nhìn âu yếm sang Joel...

_ Anh ta đi ô tô, đương nhiên là chưa muộn rồi..... Con đi đây....

Ariel mau chóng dắt xe ra ngoài...

_ Cái gì đây!!!

Nó hét toáng lên....

_ Sao vậy con....

Bà Viên vội vã chạy ra....

_ Xe con.... sao hết hết hơi thế này....???

_ Ừ nhỉ??? Hôm qua vẫn còn căng mà....

_ Chết rồi!!! Làm sao bây giờ, 15 phút nữa là vào học rồi, không bơm xe kịp....

_ Chịu khó đến muộn vậy!!!

_ Nhưng... nhưng học kì này con đi muộn 5 lần rồi....

_ 5 lần, nhiều vậy sao???

_ Mẹ này!!!

_ Làm thế nào bây giờ.... Ah!!!

Bà Viên tươi cười như bắt được vàng khi thấy Joel, bà đon đả chạy lại....

_ Joel, cậu có thể đưa con Ariel đến trường giùm tôi được không???

_ Cháu, đưa cô ấy đến trường...

Joel tròn mắt....

_ Ừ, xe con bé hết hơi rồi!!! Chỉ hôm nay thôi mà....

_ Mẹ, sao thế được!!!

_ Con suy nghĩ lại đi, thêm lần đi muộn nữa là hạ hạnh kiểm đấy....

_ Nhưng mà....

_ Không nhưng nhị gì cả.... Joel cậu thấy sao???

Joel nhìn Ariel, rồi lại nhìn bà Viên, cậu tặc lưỡi....

_ Vâng ạ!!!

_ Thế là được rồi... Muộn muộn.... các con đi nhanh lên, học hành chăm chỉ nhé!!!

Bà Viên mau chóng xua hai đứa lên xe!!!

_ Mẹ!!!

Ariel ngúng nguẩy, nó chưa muốn lên xe .....

_ Còn sao nữa??? Con rắc rối quá!!!

_ Nhưng con cứ thấy làm sao ấy....

_ Làm sao là làm sao??? Chẳng lẽ con thấy ngượng khi phải ngồi cùng xe với cậu ấy....

_ Không phải thế!!!

_ Thế thì thôi, lên đi....

Bà Viên dúi mạnh Ariel lên xe, điều bà thấy hơi tiếc lúc ấy là lực đẩy của bà không đủ mạnh để Ariel rơi vào lòng Joel....

_ Cậu Joel!!!

Bà Viên nhòm qua cửa kính, giọng khẩn thiết....

_ Sao ạ!!!

_ Phiền cậu chăm sóc Ariel giùm tôi, với lại, xe nó không biết lúc nào mới sửa xong, cậu đưa nó về nhà giúp tôi nhé!!!

_ Vâng bác cứ yên tâm.... Còn chuyện gì không ạ!!!

_ Hết rồi!!! Hai đứa đi cẩn thận nhé!!!

Chiếc xe dần lăn bánh, một giọt nước mắt ứa ra trên khóe mắt bà Viên...

_ Sao vậy bà???

_ Hai đứa nó đẹp đôi quá!!! Mà ông ơi!!! Nhưng nhà bạn ông giàu như vậy, liệu có chấp nhận Ariel nhà chúng ta không???

_ Bà không biết ah!!! Hai đứa chúng nó từ bé đã có hẹn ước rồi???

_ Gì cơ???

-----------------------------------------------------------------

" Oáp!!! "

Joel há miệng ngáp rõ dài....

_ Cậu không ngủ được ah!!!

Lái xe Giang tò mò....

_ Lạ nhà!!! Nửa đêm lại có tiếng động lạ bên phòng đối diện _ Liếc sang Ariel....

" Khặc khặc!!! Khịt "

_ 15 phút mà cũng ngủ được ah???

_ Cô ấy là ai vậy thưa cậu???

_ Lợn!!!

_ Lợn????

_ Biết vậy là được rồi!!! _ Joel chẹp miệng, khoanh tay nhìn ra ngoài.................


_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:48 am

----------------------------------------------------------

Cổng trường....

_ Ariel!!! Ariel!!!

_ Chuyện gì đấy, động đất động đất ah!!!

Ariel giật mình, ngồi bật dậy, nhìn xung quanh ngơ ngác!!!

_ Động đất trong mơ hả??? Đến trường rồi.....

_ Trường??? Trời đất, anh làm tôi cứ tưởng....

_ Mồm???

_ Sao cơ???

_ Cô sờ đi thì biết, hôi quá!!!

Chột dạ!!! Ariel từ từ đưa tay lên...

" Trời ơi!!! Mất mặt quá!!! Ai lại ngủ trên xe, lại nhả đầy dãi lên xe hắn chứ??? Tất cả cũng chỉ tại cái xe chết tiệt, không dưng tự nhiên xịt lốp??? "

Ariel vừa làu bàu, vừa ra sức chùi miệng....

_ Cô xuống chứ???

_ Ah!!! Xuống, tôi xuống....

Khoác ba lô trên vai, Ariel bước xuống xe, cúi chào lái xe Giang một cách ngoan ngoãn... Rồi nó nhìn theo cái bóng cao lừng lững của Joel, nghiến răng kèn kẹt....

" Có thế mà không đợi người ta. Đúng là tên máu lạnh........ Mà cũng đúng, nếu đi cùng hắn nhỡ thiên hạ lại đồn thổi những điều không hay thì sao??? Chết cha trống rồi....."

Ariel co cẳng chạy vào lớp, để lại một làn khói nhẹ phía sau....

--------------------------------------------------------------------------

California_ Mỹ....

_ Sao bà về sớm vậy???

Rannie đang túi bụi với đống quần áo cũng phải bật cười....


_ Hơn sáu tháng rồi, chẳng lẽ bà muốn tôi chết già ở đây suốt đời sao???

_ Không phải thế _ Janish buồn bã _ Nhưng nếu bà đi, chắc tôi sẽ nhớ lắm....

_ yên tâm Janish _ Rannie quay ra, nắm lấy tay cô bạn cùng phòng...._ Tôi sẽ nhắn tin cho bà thường xuyên....

_ Hứa nhé!!!

_ Ừ!!!

_ ơ!!!

_ Sao thế??? _ Rannie quay ra....

Janish mở to mắt khi nhìn thấy tấm ảnh rơi ra từ va li của Rannie....

_ Oa!!! Đẹp trai quá, ai thế???

_ Bạn!!! _ Rannie mau chóng giật lại bức ảnh....

_ Không tầm thường đâu, nói mau, chắc chắn bà thích một trong hai người này....

Rannie cười tủm tỉm trước sự suy đoán của Janish....

_ Nhanh lên....

_ Ừ, thì cũng có thik chút chút!!!

_ Ai thế???

_ Ai á???

Rannie nhìn bức ảnh.... Mong về Đài Loan từng ngày.....


Chapter 6 :

" Hơ! Hơ! Hơ! Hắt xì!!! "

Nước mũi phì ra từ mũi < đương nhiên > Nước mắt phì ra từ mắt.... Ariel đang cảm nặng.... Kết quả của ba ngày ngồi máy lạnh ô tô.... Angle trợn tròn mắt, ngồi xuống ngắm con bạn thân thật kĩ.....

_ Cảm ah!!! Khổ thân, nhưng sao dạo này trông mày mệt mỏi thế!!!

_ Học khuya, khó ngủ.... tao ong đầu suốt cả ngày vì mẹ tao....

_ Mẹ mày, sao thế, chắc lại dính đến tên ăn nhờ ở đậu đó chứ gì....

_ Chứ còn ai nữa??? Không dưng toàn bắt tao bê nước, bê bánh, dọn nhà cho hắn.... Chắc chết quá, tao là osin hok công roài!!!

_ Mẹ mày quá đáng thật đấy, nhưng mà chẳng lẽ mày không nói được cho tao, hắn là ai ah???

Ariel nhìn Angle với con mắt rụt rè.... rồi quay đi chỗ khác....

_ Đấy, thấy chưa... tao hỏi mày, ai là bạn tốt nhất của mày.... Mày không nói thì đừng coi tao là bạn nữa...

Angle toan đứng dậy.....

_ Ấy ấy!!! Ariel kéo Angle lại..... Không phải tao không muốn cho mày biết, mà chỉ là.... chỉ là.... tao không muốn mày bị hại thôi mừ!!!

_ Bị hại ư???

_ Ơ!!! Đúng đúng.... hắn là con người nguy hiểm lắm, thỉnh thoảng hắn nhìn tao với ánh mắt sục sôi!!! Đấy là người tao còn như cái lu... chứ người mày đẹp thế kia!!!

Angle bặm môi, nó cũng thấy hơi ghê ghê!!!

_ Mày điêu tao đúng không....

" Rầm " Ariel đập bàn đứng dậy như muốn khẳng định...

_ Ai thèm điêu mày làm gì... tao nói thật là thật mừ.... mày cố nhịn một thời gian nữa đi, khi nào nói được, tao sẽ nói....

_ Nhớ lấy, tao tò mò lắm.... Được rồi _ Angle chẹp miệng.... _ Mày bảo mày thức đêm để học, thế mày làm bài thế nào rồi...

_ Chẳng biết nữa, đoán bừa...

_ Mày.... chẳng lẽ mày không sợ Joel trả thù sao???

_ Kệ, tao bây h chả đang bị hắn trả thù rồi ấy chứ....

_ Cái gì????

_ Ah!!! Tức là, hắn tra tấn tinh thần tao, làm tao phải thức đêm, rồi bị cảm thế này ý....

_ Tao nghi lắm, dạo này thiên hạ đồn rằng, mày và Joel hay đi lại với nhau.....

_ Làm gì có... thiên hạ vớ vẩn.... chắc tại vụ bức thư nên người ta mới đồn thổi vậy thôi....

_ Không... chẳng, chẳng lẽ.... Người đến ở nhà mày lại là Joel....

Angle hét toáng lên như muốn công bố cho thế giới biết điều nó vừa suy luận ra....

_ Mày... mày... _ Ariel đứng lên bịt mõm con bạn _ Tưởng tượng gì đấy.... nghe đã thấy vô lý rồi, nhà tao thế nào? Nhà hắn thế nào chứ??? Sao quen biết nhau được!!!

_ Có lý, nhưng không có chuyện gì mà không thể xảy ra chứ, nhỡ đâu Ariel của chúng ta lại trở thành một nàng công chúa thì sao???

_ Thì....thì....thôi chứ sao nữa.... về chỗ đi... thầy vào rồi kìa!!!

Ariel rối hết cả lên, mãi mới đẩy được con bạn lắm chuyện về chỗ.... Tim nó vẫn không ngừng đập : " Thế này thì chẳng mấy chốc, mọi người sẽ biết, biết hết, phải làm sao bây giờ??? "


_ Mommy!!! Con.....

_ Anh Joel.....

Alice phóng ra khỏi nhà với tốc độ tên lửa, trông con bé hum nay thật lạ : Đầu kẹp nơ < xưa nay hok có > Lại mặc váy < lâu rồi chưa thấy > mà đáng lẽ giờ này thì nó đang chơi trò trận giả với lũ con trai quanh vùng.... Chứ đâu có thời giờ đứng đấy mà Joel, Joel....

_ Alice ah!!! Hôm nay học bài thế nào???

_ Anh giảng nghe hiểu lém, hôm nay em được 10 điểm....

_ Vậy hả??? Tốt....

_ Để em xách cặp giùm anh nhé!!!

_ Ah!!! Cảm ơn bé iu!!!

" Coi kìa!!! Mồm hắn chu lên trông thật đáng ghét, mà con bé đúng là trẻ người non dạ, trông nó sắp ngất rồi kìa!!! "

_ Con thấy chưa!!! Em con, nó còn mạnh dạn như vậy đấy, con thì sao???

Bà Viên lau bàn tay băm thịt đầy mỡ.... khoanh tay nhìn Ariel đầy vẻ khích bác.....

_ Con chẳng sao cả, mẹ cũng phải coi lại cô con gái út iu quí đi, mới bằng ấy tuổi mà bày đặt cưa giai.... Có chuyện gì thì....

_ Phủi phui cái mồm con đi!!! Không nói nữa....

_ Ấy ấy!!! Xe con mẹ mang đi sửa chưa vậy???

_ Xe ah!!! Mẹ bận lắm, không có thời gian lo mấy việc vớ vẩn ấy đâu!!!

_ Mẹ định giết con ah!!! Nó xì được 3 ngày rồi đấy, con gái mẹ đang cảm nặng vì cái mùi khó chịu trong xe ô tô đây này!!!

Ariel cố tình xướng rõ to, cốt cho cái tên mặt dày ở ngoài nghe thấy!!!

_ Nếu con rỗi thì đi sửa đi, mẹ còn nhiều việc để làm lắm....

Mặt Ariel bỗng xị ra như cái bánh đa ngâm nước, nó vùng vằng hất cặp ra ghế sofa, rồi chạy ra chỗ cái xe....

_ Nhờ có một tí mà cũng không được!!!

_ Chị còn nói nữa, sướng quá còn gì???

Alice ôm cái cặp to đùng của Joel, chạy vù qua....

_ Ai sướng, em muốn lắm phải không... chị cho em luôn đấy!!!

_ Đừng có lôi tôi ra làm hàng hóa!!!

" Lại, lại còn được cái tên mắc dịch này nữa chứ, bực, bực mình quá!!! "

Ariel đạp mạnh chân trống, lao lên chiếc xe lốp bẹp dí.... phóng ra khỏi nhà....

-------------------------------------------------------------

_ Có lỗ....

_ Lỗ ah!!!

_ Chắc là cháu đâm phải cái gì nhọn rồi....

_ Nhọn??? Đường về nhà cháu làm gì có đinh ốc chi đâu???

_ Cháu nhìn được cái đinh nhỏ tí trên đừong chắc???

_ Ừ!!! Đúng rồi....

_ Chỗ này còn bị long ốc nữa...

_ Đây ah!!!

Ariel cảm thấy rất thích thú, việc sửa xe bình thường toàn là bố mẹ nó lo hộ, mà thực chất xe nó cũng chẳng mấy khi phải sửa, lần đầu tiên được coi tận mắt một quy trình sửa xe, đối với nó mà nói, thì khá là thú vị....

_ Xem không cần phải chổng mông cao vậy đâu???

Ariel tái mặt, từ từ quay ra.... Lại là hắn, với gương mặt đáng ghét!!!


_ Anh ra đấy làm gì thế??? Lắm chuyện....

_ Mẹ cô bắt tôi đi mua dầu ah!!!

_ Còn không mau đi đi đứng ì ra ở đây làm gì???

_ Cô....

_ Tôi, làm sao, làm sao, làm sao???

Ariel phun liên tiếp vào mặt Joel, cố không để mình mất bình tĩnh... Joel hít một hơi thật sâu, rồi đáp lại vào mặt Ariel....

_ Mẹ cô bắt cô dẫn tôi đi.... tôi không biết đường, làm sao mà đi mua được.... Mà cô thật đúng là bà già, hét toáng lên như con vịt vậy, vịt quang quác, ai nghe cô, hả, hả???

_ Chuyện mua dầu là của anh, mắc mớ quái gì đến tôi.... anh tự đi mà mò đường...

_ Cái gì???

_ Bác ơi!!!

Ariel quay ngay sang chiếc xe!!!

_ Xong chưa ạ!!!

_ Xong rồi đây....

_ Thế cháu về trước ah!!!

Ariel tươi cười, hất mặt sang Joe, nó tiếp lời....

_ Từ từ mà tìm đường nhé!!!

Nhìn gương mặt vênh váo của Ariel mà Joel muốn nổi khùng, định chạy lên cho con bé đầu bằng hạt đậu mà thích láo lếu một trận, thì chiếc điện thoại trong túi Joel bỗng rung lên bần bật....

_ Alo!!! Ah bác ah!!! Ariel ah!!! Cô ấy đang ở ngay đây ah!!! Bác chờ cho một chút đã! Dạ.... Này Ariel!!! Mẹ gọi cô kìa....

Đang vui vẻ khi bỏ được một cục nợ phía sau, tiếng gọi của Joel làm Ariel tụt hứng....

_ Gọi làm gì thế???

Joel nhún vai...

_ Không biết, giỏi thì ra mà nghe....

Cầm lấy điện thoại, Ariel nhăn nhó, giọng mamy trong máy nghe sao mừ dễ xương, nhưng mờ dễ xương đương nhiên là có chiện không hay!!!

_ Con yêu, con nhớ đưa cậu Joel về nhà cẩn thận nghen!!!

_ Nhưng con đang sắp về đến nhà rùi... với lại con phải tranh thủ làm bài, mai thi mí môn cuối....

_ Nhưng cậu Joel ở đó phải không, chịu khó chút đi, mẹ iu con nhìu lém....

_ Mẹ ơi!!!

_ Cẩn thận đấy, con mà không đưa cậu ấy đi là chít...... với mẹ, bít chưa, thui nhé....

Giọng mama rít lên, rùi đột ngột dập máy, Ariel thở dài, quay sang đưa máy cho Joel...

_ Cầm lấy, rùi lên xe nhanh lên....

_ Sao thế???

Joel ghé sát mặt vào Ariel...

_ Không về nữa ah!!!

_ Không!!! _ Ariel đẩy Joel ra.... lên nhanh lên, tôi còn nhiều việc lắm....

_ Lên thì lên.... Yoo đi nào....

Ariel lắc đầu, nó cố nhấn mạnh bàn đạp để chiếc xe đi lên, nhưng hơi khó, vì còn có cả một con khỉ đột đang gào rú đằng sau cơ mà....

------------------------------------------------------------------------

Nhà Ariel được đặt trong một khung cảnh khá nên thơ, có cả một quãng dài con đường được bao bởi những hàng lau cao vút đầu người.... Oh! Very romantic.... nhưng gương mặt của Ariel thì vẫn cắm cảu... còn mặt Joel thì như thể mún nói : Đạp đi!!! Cho chết đi!!!

_ Này!!! Hỏi một câu nhé!!!

Joel đột nhiên lên tiếng, khi chăm chú ngắm Ariel hồng hộc đạp được 5s...

_ Sao???

_ Vì sao cô lại thik Mike???

Ariel hơi giật mình khi nghe câu hỏi của Joel.... Nó ậm ờ....

_ ừ!!! Thì cũng nhìu lý do lém...

_ Nhìu? Là gì thế....

_ Cậu ấy đẹp trai.... học giỏi, chân thành....

_ Tui cũng vậy mừ!!!

_ Choài, choài!!! Ảo tường gì thế, Mike đâu có xấu như ông???

_ Xấu???

_ Mike chân thành, con ông thì???

_ Thì sao???

_ Tự ông phải biết chứ, tôi mà nói, mặt ông chả sưng vù lên....

Lời nói của Ariel làm Joel im lặng, cậu đang suy nghĩ về Rannie, trong mắt Rannie, phải chăng cậu cũng thế???

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Fanfic: It started with a letter!   26/08/08, 09:52 am

Chapter 7 :

" Cốp!!! "

Lần thứ ba cái bàn đụng cái đầu.... Nó tự nói : Đau quá!!! Sít.... nó liếm hết nước dãi vừa chảy ra.... với tay lấy cốc cà phê, vừa dốc vào mồm vừa ngó cái đồng hồ... 2h đêm... cả phê cũng hết, nó đựng ngược cái cốc lên, dốc mãi, chẳng giọt nào vào mồm, chán, nhìn đống sách vở lại càng chán hơn.... Khẽ khều cái dép : Đi pha thêm cà phê thôi....

Nhà tối quá, nó thấy hơi sợ... nó vốn thế, thỉnh thoảng nó nghĩ nhà mình từng có người chết < we!!! >. Đi qua phòng hắn, nó nhìn vào.... Mà nhìn vào phòng làm gì, hắn đi ngủ từ 8h : " Khiếp, ngủ gì mà sớm thế!!! " Nó tự nghĩ, rồi lại tặc lưỡi : " Gớm, hắn là thiên tài mà, cái gì mà chả biết, cần gì học như mình..."

Bậc thang cuối cùng.... nó lia đi lia lại cái chân, để chắc chắn ở dưới là đất hay là.... rồi mới cẩn thận bước xuống.... Trời đất!!! Nó thấy hai bóng đen.... ma ah!!! Nó dịu mắt, lắc đầu, bóng đen vẫn ở đó.... Nếu lúc đó nếu nó mất tự chủ, chắc là nó sẽ hét váng nhà!!! Nhưng mờ, tự nhiên nó bỗng trở nên bạo lạ....đặt chiếc cốc xuống bàn ăn, nó rón rén đến gần chỗ xe đạp....

_ Lần trước cho xịt lốp, lần này làm gì đây???

_ Bóc jun......

_ Ừ!! Được......

Hai bóng đén hí hửng, cười khúc khích mà không hề biết Ariel ở ngay sau lưng....

_ Bố....zzzzzzzzzz , Mẹ........zzzzzzzzzzzzzzzzz!!!!

Một loạt gai ốc nổi lên sau lưng ông bà Viên.....

---------------------------------------------------------------

_ Bố mẹ nghĩ gì vậy??? Sao....sao lại làm cái chuyện b...b... bỉ ổi ấy chứ....

Nó ngước mắt nhìn hai vị phụ huynh đang cúi mình khép nép....

_ Bỉ ổi.... con nói cái gì đấy, con dám nói với ba mẹ thế ah!!!

_ Bà nó, cậu Joel đang ngủ.....

_ Ông buông tôi ra... Ariel!!! Mẹ lo cho con, lo cho tương lai của con, mẹ thấy con mệt, nên mới làm như vậy để con đỡ phải nhọc công đạp xe, con lại nói mẹ như thế!!! Mà cậu Joel thì có gì là không tốt?>??

_ Mẹ cũng phải để ý đến cảm nhận của tụi con một chút chứ??? Việc này, cả chuyện chiều nay nữa, mẹ đều tự quyết định.... mẹ có biết con mệt mỏi không???

_ Con thì mệt mỏi cái gì nào.... mẹ chăm lo cho cả cái gia đình này, suy nghĩ về tương lai cho các con.... thế mà mẹ có than phiền gì đâu!!! Con chỉ có mỗi việc học thôi...

_ Con lên gác đây _ Ariel đứng bật dậy!!! _ Con chỉ muốn nói ba má đừng làm những chuyện như vậy nữa thôi....

Nó chạy lên lên gác.... đóng rầm cửa lại.... cố gắng không để vào tai những lơi trách móc của mẹ.... trong phút chốc, nó thấy mình thực sự bất hạnh.... bất hạnh vì Joel... nó cũng không biết nữa....

------------------------------------------------------------

Mây, nó đang bay trên mây, cùng với những thiên sứ.... Nó bay một mình sao??? Không, nó không chỉ có một mình.... Mike đang bay cùng nó.... nụ cười ấm áp của Mike làm nó thấy ấm lòng, nó thấy thực sự hạnh phúc.... nó và Mike đang bay đến thiên đường, thiên đường của tình yêu....

_ Chúng ta sẽ đến đâu hở anh???

_ Nơi mà em sẽ làm nô lệ vĩnh viễn cho anh.....

_ joel.... tại sao lại là hắn??? Cứu mạng.... cứu, cứu.....

-----------------------------------------------------------

Mọi con mắt đổ dồn về phía Ariel, đương nhiên, nó vừa diễn một màn kịch thật hay.... con bé bây giờ vẫn chưa tỉnh.... vẫn đang huơ tay múa chân kêu cứu trên không trung.....

_ Ariel!!!

_ Oái!!!

Cái véo tai rõ đau của thầy làm cho nó tỉnh, tỉnh hẳn....

_ Thầy không thể cứu em được, nhưng bài của em thì thầy phải thu???

_ Hết? hết giờ rồi sao???

Ông giáo gật gật cái đầu hói, càng làm cho nó thấy mọi chuyện tồi tệ hơn.... Vậy là nó đã ngủ, ngủ say sưa trong giờ làm bài.... nhìn tờ giấy trắng phau phau mà lòng nó đau hơn hoạn.....

------------------------------------------------------

bánh xe quay tròn, nó thì cứ vẩn vơ suy nghĩ.... hôm nay là ngày nhà trường phát bảng điểm về nhà.... Với hai môn giấy trắng của nó thì 80 điểm là điều không thể??? Nô lệ, nó không tưởng tượng được làm nô lệ cho cái tên ác quỷ đó sẽ như thế nào? Nó cũng không muốn tưởng tượng nữa.... Mới nghĩ đến đã muốn vãi tè ra quần.... " Không, nhưng nếu hắn không biết mình bao nhiêu điểm.... Mình cũng không cho hắn biết.... Chắc không sao đâu.... Vậy đã!!! "


" 3h chiều rồi!!! Sao vẫn chưa thấy ai đến vậy??? Hắn đi đến thư viện cũng được hơn một tiếng rồi!!! Nhỡ lại mang đến đúng lúc hắn về thì sao??? "

Ariel bặm môi, liên tục ngó lên đồng hồ.... trứng trong bát văng tung tóe.... Bà viên khịt khịt mũi, thấy mùi tanh tanh... vội vàng quay ra, rồi hét lên....

_ Ariel!!! Con làm cái gì vậy???Trứng văng ra hết rồi!!!

_ Á!!! Mẹ,mẹ để đấy con dọn cho....

Nó vội vàng chạy đi kiếm cái giẻ, lau đống bừa bộn mình vừa bày ra, bà Viên nhìn Ariel, và bà thấy nó có điều gì đó không ổn???

_ Ariel!!! Mẹ vừa gọi cho thầy, thầy bảo, nếu điểm đợt thi lần này của con quá kém, không chừng, con sẽ không đỗ được tốt nghiệp đâu

Ariel bần thần, nó không nghĩ thời gian trôi qua nhanh đến thế!!! Vèo cái!!! Ba năm học trôi qua, không có sự việc nào lớn lao đáng để nó ghi nhớ.... Còn tương lai nữa.... Sau này nó sẽ làm gì? Trở thành con người như thế nào... Trước nay nó chưa từng nghĩ đến...???

" Reng!!!"

_ Ai vậy nhỉ???

_ Con, để con mở cho!!!

Quăng thẳng cái đống giẻ lau bẩn thỉu.... nó chạy một mạch ra cửa.... rồi đứng sững lại, để tự trấn an tinh thần.... nhắm tịt mắt, nó mở cửa ra....

_ 50 điểm.. loại trung bình....

Giọng Joel đều đều cất lên cùng cái nhìn đắc thắng, làm nó suýt xỉu....

_ Bảng.... bảng điểm của tôi.... tại tại sao???

_ Tại sao nằm trong tay tôi chứ gì.... Đi qua phòng hội đồng, thấy nên mang về thôi...

_ Sao? Sao??? Anh lại được vào phòng hội đồng...

_ Đồ ngốc!!! Bố tôi dựng nên cái trường này... tôi muốn vào chỗ nào chẳng được.... Nhưng cô cũng giỏi lắm.... ngủ gật trong giờ kiểm tra....

_ Tôi... tôi ngủ gật lúc nào...???

_ Nhìn mặt cô lung túng như thế thì chắc là thật rồi.... Tôi còn tưởng mình nghe nhầm nữa chứ!!! Lúc ở dưới sân trường trông cô hùng hồn lắm mà!!! Bây giờ thì sao nhỉ???

Mặt Ariel đỏ rực lên, vừa tức, vừa ngượng... Liếc nhìn Joe với ánh mắt căm thù.... Nó hét toáng lên...

_ Giả tôi bảng điểm....

_ Đố cô lấy được đấy??? Bắc thang lên mà lấy....

Joe giơ cao bảng điểm lên.... Ariel chạy quanh mà không làm gì được... nó dùng chân đá mạnh vào đầu gối Joe.... Joe mất đà và ngã xuống, bảng điểm bay bay.... Ariel vội chạy theo bắt lấy....

_ Cái gì đây??? Ariel thế này là thế nào???...

Bà Viên rít lên.... 50 điểm, số điểm tồi tệ nhất mà con gái bà nhận được....

-----------------------------------------------------

_ Trời đất!!! Tôi chết mất, sao tôi lại khốn khổ thế này chứ??? Có đúa con bất tài vô dụng.... Tại sao lại bị hai con ngỗng hả con.....

_ Con ngủ quên!!!

Joe bụm miệng cười....

_ Ngủ, trời đất, không biết cách học đương nhiên là phải vậy thôi!!! Thức đêm thức khuya để làm gì chứ??? Làm thế nào bây h, trượt tốt nghiệp thì tôi đeo mo ra đường ah!!!

Bỗng mắt bà Viên sáng rực khi nhìn thấy Joe.... Bằng một động tác nhanh, bà đã ngồi ngay cạnh Joe....

_ Joe này!!! Có phải cháu thấy rất rất là biết ơn gia đình bác, đã cưu mang cháu trong thời gian bố cháu đi vắng không???

Joe mở to mắt, cậu chưa từng có ý nghĩ đấy, nhưng để giữ phép lịch sự, cậu vẫn gật đầu,...

_ Thế thì cháu không phải lo về chuyện ơn huệ đâu.... chỉ cần.... chỉ cần... cháu dạy học cho Ariel nhà bác... bác tình nguyện nuôi cháu cả đời....

_ Mẹ, mẹ nói gì thế, dù con có trượt, con cũng không thèm học nhờ anh ta đâu???

_ Con này... con có nghĩ đến mẹ không??? _ Quay lại Joe _ Cậu thấy thế nào???

_ Cháu... cháu....

_ Tôi xin cậu đấy???

Bà Viên liền quỳ xuống....

_ Bác, bác làm gì đấy???

_ Hic!!! Con bé vào đại học luôn là ước mơ của tôi.... nó có làm sao? Chắc tôi chết mất....

Nhìn vị chủ nhà đáng kính, Joe không khỏi ái ngại.... Tuy không thích, nhưng đứng trước tấm lòng của một người mẹ, lòng Joe dù sắt đá đến mấy cũng không thể không lung lay... Hơn nữa... cậu đang chịu ơn người ta... bây h người ta nhờ có tí việc, chẳng lẽ lại không làm.... Liếc sang Ariel, nó vẫn lắc đầu nguầy nguậy...

_ Vâng.... cháu làm!!!


" Rầm!!! "

Nó ngước mắt lên nhìn tầm cao thế giới…. nhân loại có lắm sáng tạo, lắm cái đầu chắc cũng chứa chỉ đến mức này…

_ Cái, cái gì đây….

Hắn khoanh tay nhì́n nó, rồi lại nh́ìn chồng sách….

_ Văn, toán, lí, sử địa….. chung quy những gì cô cần thi bao hàm hết trong này…. Đọc đi???

_ Đọc hết????

Hắn nhìn nó, vẻ thương hại < sao mà ghét thế!!! >

_ Thật ra, bảo cô học hết bằng này thì đúng là không tưởng nên tôi đă chuẩn bị sẵn những điểm cơ bản cần nhớ….

Nó thở phào…..

_ Xem đi…. khi nào thuộc gọi tôi???

_ Sao cơ???

_ Trăng sao gì mà lắm thế, từ khi tôi về đây ngày nào cũng nghe cô cằn nhằn… tại sao? vì sao???

_ Nhưng anh bảo anh dạy tôi cơ mà…. Sao bây giờ lại bỏ mặc tôi với hơn 100 trang công thức rồi lưu ý nhằng nhịt này….

_ Cô có thuộc tôi mới giảng được, con người tôi từ xưa đến nay chưa giảng cho cái óc bã đậu nào như cô cả…. Nhanh lên, tôi ngủ đây…..

Nói là làm, Joel trèo lên giường ngay lập tức, bắt đầu giấc ngủ ngon…. nó thì cứ ấp úng không ra hơi!!!

_ Đấy…. đấy là giường của tôi mà….

Hắn không nói, tiếng ngáy vang lên đều đều….

_ Xì!!! Đồ mèo lười... Đống này thì có nghĩa lý gì đối với ta đây....

-------------------------------------------------------------------
12h....

" Bốp!!! "

Joe tung chưởng, con muỗi đã nằm ngay đơ ra đấy... ngáp một hơi rõ dài... cậu dụi mắt nhìn quanh.... có một con lợn cũng đang nằm ngay đơ ra đấy??? Tụt xuống giường, Joe nhón chân lại gần " đương sự " _ lúc này vẫn đang say sưa....

_ Này!!!

_ Này này cái gì??? Bà đây đang ngủ, để im đấy....

_ Bà ah???

" Cốp "

Joe dí thẳng đầu Ariel xuống bàn....

_ Dậy đi!!!

_ Au ui!!!

_ Cái con chó.....lày.....

_ Chó???

_ Ah!!! Joe joe ah!!! Xin lỗi nhé!!! Tôi tưởng là Angel....

Gục típ!!!

_ Này này!!! Đừng nói được một câu rồi lại ngủ thế chứ???

-----------------------------------------------------------------
15 phút sau.....

_ Tỉnh chưa???

_ Dấp cả thùng nước vào mặt... không tỉnh mới là lạ.... mà ông có cần phải chơi ác vậy không???

_ Không làm vậy thì hok dậy được??? Nhìn mất sức thế kia, chắc vào đầu được nhiều lắm rồi nhỉ???

_ Vào đầu??? Vào cái gì???

Ariel ngắc ngư cái đầu ra bộ khó hiểu....

_ Chẳng lẽ cô không nhớ được một cái gì sao???

_ Nhớ cái gì cơ??? Ah!!! Nhớ, nhớ chứ!!!

Joe nheo mắt, nhìn Ariel đầy vẻ nghi ngại....

_ Nhìn mặt cô.... khó nói lắm....

_ Thì anh cứ thử kiểm tra xem...._ Ariel nói, giọng đầy cương quyết.....

_ Được rồi.... sin lấy đạo hàm là gì???



_ Đạo hàm của sin??? là...là....

_ Cô ơi!!! ngước mãi lên như vậy không nhớ đâu... nói nhanh lên....

_ Ah!!! là .... sin2x....

_ Được, được rồi.... Ai là tác giả của tác phẩm : Ông già và biển cả....

_ Tác giả.... Hình như là ông Ban dắc....

_ Thế Lỗ Tấn là ai???

_ Thợ điêu khắc hả???

_ Chết mất!!!

_ Sao?? Sai hết ah!!!

_ Xem lại đi!!!

Nó chúi mũi vào đống sách vở .....

_ Ờ!!! Đúng rồi.... nhớ rồi... để tôi đọc lại nhé.....

_ Thôi đi!!! Cô vừa mới xem đáp án thì nói làm gì chứ??? Học tiếp đi!!!!

------------------------------------------------

Nửa tiếng sau....

_ Ariel!!! Chết tiệt!!! Lại ngủ rồi.... Thế này thì học hành được cái gì chứ???

Joel lắc đầu... Rồi vòng tay Ariel vào vai mình... bế nó lên giường, đắp chăn cho nó tử tế.... Trước khi về phòng, Joe nhìn lại gương mặt say ngủ của Ariel, cảm thấy nó cũng khá dễ thương....

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
friendly_sunset
MOTHER
MOTHER


Nữ
Tổng số bài gửi : 86
Age : 21
Đến từ : The castle of Dragoons
Registration date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   26/08/08, 09:52 am

Chapter 8 :

Chủ nhật, theo định nghĩa là những ngày xứng đáng để nghỉ ngơi, đối với ông bà Viên cũng vậy....

_ Bố mẹ định đi du lịch ah???

Tin sét đánh vào buổi sáng tinh mơ làm Ariel hơi choáng váng....

_ Ưh!!! Ngoàm!!!

Bà Viên cố gắng nuốt nốt miếng cơm to òanh đang đè ngang họng....

_ Nhưng con còn phải học!!!

_ Thì có ai bảo là cho con đi đâu???

_ Không cho con đi??? Vậy còn hắn???

Ariel chỉ thẳng vào mặt Joel...

_ Có bỏ ngay cái tay xuống không??? Ai là hắn??? Mai hai đứa ở nhà một mình... Bố mấy khi mới được nghỉ phép một lần nên thứ hai mẹ mới về cơ...

_ Sao mẹ có thể nói thế được, mẹ định giao trứng cho ác ah!!!

_ Phản đối vô hiệu... mẹ đặt nhà hàng rồi!!! Alice, lên gác chuẩn bị đồ đi....

_ Không!!! Con muốn ở nhà!!!

_ Con ngoan, chẳng lẽ con không muốn đi chơi với bố mẹ sao???

_ Không... không... con muốn ở nhà với anh Joe cơ.....

Tiếng thét của Alice làm nó rợn gai ốc, nhìn Joe nó càng lo lắng hơn... bầu trời hôm nay đầy vẻ u ám....

--------------------------------------------------------

Vất hết mái tóc bù xù lên đầu.... quàng thêm chiếc khăn ướp đá vào cổ.... hồng hộc lau nhà.... Nó trông như một cô ôsin chính hiệu... Hắn thì vẫn cứ ngồi đấy, với sự im lặng đáng ghét... xem kiến thức hay xem cái gì đồi trụy thì ai mà biết được??? Nó nghĩ thầm....

_ Này.... tôi có mấy bộ quần áo treo trên mắc, tiện thì giặt luôn đi.... Còn nữa... tôi thích ăn măng... nhà hình như còn đấy, lôi ra mà xào....

" Hắn sai ai vậy??? "

Đáp lại Joe là một sự im lặng.... thấy con vẹt hôm nay mang biểu hiện câm bất thường... Joe quay ra...

_ Này!!! Cô... cô đang làm gì vậy hả???

_ Giặt quần áo....

_ Bỏ ngay ra.... _ Joe hộc tốc chạy tới _ Cô không biết giặt ah!!! Sao lại bỏ một đống thuốc tảy vào quần áo màu như thế....

_ Đúng vậy!!! Quần áo của anh, quần áo cấp cao... khó giặt lắm...

_ Cô...cô....

_ Tôi không phải là giúp việc của anh... muốn thì tự đi mà giặt lấy....

_ Có vẻ như cô quên hết rồi thì phải???

_ Quên gì chứ???

_ Không sao??? Để tôi nhắc lại cho cô nhớ???

_ hắn nói cái quái gì ấy nhỉ??? _ Ariel nhăn trán khi trông cái dáng điệu tất bật với giấy và bút của joel....

---------------------------------------------------------------
_ Xem đi!!!

Nó giật tờ giấy trên mặt ra.... Rồi gào loạn lên....

_ Cái gì??? Hợp đồng hôn nhân???

_ Hôn nhân??? Nhầm nhầm.... Xin lỗi nhé!!! Hợp đồng nô lệ!!!


_ Sao lại có cái này....

_ Đã bảo cô quên rồi mà... chuyện điểm giả ấy, nhớ chưa???

_ Điểm???? Điểm nào....

Ariel ngó lơ vào đống quần áo...

_ Này... chơi cố tình không được đâu... cũng may, tôi chuẩn bị sẵn cả rồi....

Joe rút trong chiếc bút trong túi ra... mặt đắc thắng.....

_ Nhưng nếu không được!!! Cô phải chịu làm nô lệ cho tôi!

_ Nô lệ?

_ Sợ rồi hả?

_ Ai...ai sợ? Được tôi chấp nhận....


Nó tái mặt lại.... hắn, hắn ghi những câu này từ lúc nào vậy???

_ Thật ra tôi cũng nghĩ không cần dùng đến biện pháp này... vì dù sao cả trường cũng nghe thấy hết rồi, nhưng để cho yên tâm nên....

_ Tôi biết rồi.... nhưng những điều khoản ghi trong này đúng là quá đáng, gì mà anh nói gì tôi phải nghe... rồi cứ 8h tối phải mang cà phê lên cho anh...lại còn phải nấu ăn... xách đồ khi về nhà chứ.... rõ ràng anh không coi tôi là người...

_ Thế cô muốn tôi hành cô ở lớp sao??? Thật ra vụ cô được 50 điểm cả trường đã biết rồi... bây h tôi có làm gì thì mọi người cũng đều không có ý kiến.... bản hợp đồng này cũng đã nghĩ cho cô nhiều rồi đấy... Thế nào... ở trường hay ở nhà????

_ Ở... ở trường... ah không??? Ở nhà???

_ Ngoan!!! Vậy cứ bình tĩnh mà làm đi nhé!!! Tôi cũng chưa đói đâu???

" Đồ!!! Đồ mắc dịch!!! Lợi dụng bố mẹ người ta không có nhà để bắt nạt " Chửi chán rồi nó thở dài, đúng , nó là người thua cuộc... phải chấp nhận thôi... Nhìn bản hợp đồng, lòng Ariel đầy đau đớn.....

---------------------------------------------------------

_ Thế này là thế nào???

Joe bắn về phía nô lệ của mình một chùm dấu hỏi trước đĩa cơm vỏn vẹn mấy hạt...

_ Sao? Ông chủ có ý kiến gì ah???

_ Phần cơm của cô thì hàng đống, của tôi thì chỉ có ngần này.... thế là thế nào???

_ Theo tôi được biết, thì theo hợp đồng, tôi chỉ phải nấu cơm cho ông chủ... còn nấu nhiều hay ít, chất lượng như thế nào thì đâu có ghi???

Nó hếch mắt lên, trông vẻ vênh váo thật đáng ghét!!! Joe nhắm mắt lại để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục nghênh chiến....

_ Không sao!!! Thay đổi lại là được!!!

_ Thay đổi... ai cho anh có cái quyền ấy???

_ Đương nhiên, tôi là bên chủ trì, cô có quyền trong chuyện này sao??? Thực ra hôm nay tôi không đói lắm... Lần sau, nếu chuyện này mà xảy ra... lúc đó, việc ở trường và ở nhà... cô ra sao??? Tôi không quan tâm....

_ Anh....

Joe lè lưỡi ra như muốn khơi thêm lòng căm thù trong nó......

---------------------------------------------------------------

Reng!!! Reng!!!

_ chuông kìa!!! Không ra mở cửa đi còn đứng đấy mà chống nạnh...

Nó dập mạnh cái dĩa xuống bàn... lật đật chạy ra... bây h, dù trước cửa có là ai đi nữa.... chắc chắn nó cũng dội cho người ấy một tràng....

_ Ai đấy???

_ Cho hỏi??? Có phải Joe đang ở nhà này không???



Cont......

_________________
BÌNH TĨNH TỰ TIN HOK CAY CÚ...ÂM THẦM CHỊU ĐỰNG TRẢ THÙ SAU^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/friendly_sunset
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Phim Thần Tượng   Today at 10:02 am

Về Đầu Trang Go down
 
Phim Thần Tượng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑♥๑۩۞Diễn Đàn A9_Online۞۩๑♥๑ :: Giải trí :: Movie-
Chuyển đến